3. Phép lạ tại bãi biển Quy Nhơn - lần thứ 3:
Gia đình ông tìm đến tôi với sự mong mỏi được giúp để tìm xác ông. Tôi nói rõ tôi không phải là những người lên đồng nhập xác để làm việc tìm kiếm xác chết. Nhưng nhờ thọ nhận phép Phật và thọ trì Thần chú mà có những năng lực. Nếu muốn tôi giúp cho thì gia đình phải có lời nguyện là sau khi tìm được xác phải biết thờ phượng Trời Phật và tu hành nghiêm minh.
Tôi tiến hành làm lễ điểm đạo cho những người đến nhờ tôi tìm xác là em gái ruột và người anh họ của ông Hỷ. Lúc đó, tôi thấy nơi ông Hỷ chết nhìn thẳng ra phía ngoài Biển là một ngôi đền.
Tôi hỏi người em gái xem thử có phải như thế không. Họ trả lời không biết và cũng không rành vị trí nơi đó. Trong bụng tôi thầm nghĩ: “Cũng có điều nghịch lý vì ông Hỷ chết trôi ngoài biển thì từ nơi ông Hỷ chết nhìn thẳng ra cũng là biển thì làm gì có cái đền thờ nào nằm ở giữa biển”. Nhưng khi tôi đi xuống đến nơi ông Hỷ chết thì nhìn thẳng ra hướng biển xa xa tôi nhìn thấy một ngôi đền nổi lên giữa biển. Thật ngạc nhiên và lý thú vô cùng vì điều này trước khi đến tôi đã được Chư vị cho biết và nhìn thấy trong linh ảnh nhưng nó lại là hiện thực.
Tôi chỉ cho gia đình họ ngôi đền đó và họ hết sức ngạc nhiên. Sau đó, tôi cho họ mua sắm trái cây và hoa quả và mang ra ngôi đền đó để cúng tế. Chúng tôi di chuyển từ bờ ra ngôi đền đó bằng ghe thuyền. Ngôi đền này được xây trên một dãi đá nhỏ nhô lên giữa biển. Người dân địa phương nơi này lập đền thờ một Vị tướng quân lâm trận và chết ở nơi này, và Thần Nữ Long Cung, Quan Âm Bồ Tát để thờ cúng. Nghe họ nói lại nơi này rất linh thiêng.
Trước khi ra ngôi đền, tôi làm lễ điểm đạo cho mười mấy người thân trong gia đình. Tôi cho họ quỳ ở bàn thờ của người chết đặt trong bờ hướng ra biển. Họ niệm liên tục danh hiệu của Quan Thế Âm.
Từ ngôi đền đó nhìn thẳng ra các bạn sẽ thấy cây cầu Hà Thanh bắt ngang biển có chiều dài nổi tiếng khắp cả nước. Tôi thường đến cây cầu này để nhìn ngắm ra biển về hướng của ngôi đền đó nhưng lạ thay chưa bao giờ tôi nhìn thấy nó. Đây là lần đầu tiên tôi nhìn thấy nó chỉ trong linh ảnh mà lại là hiện thực. Thật sự tuy chỉ là những linh ảnh nhưng nó rất hiện thực chỉ có điều là con người ta không hiểu ý nghĩa của những linh ảnh đó hoặc là chỉ muốn hiểu theo ý của mình.
Có một điều mà cho đến ngày hôm nay tôi mới được biết khi nhìn thấy trong ngôi đền đó thờ vị Thần Nữ Long Cung. Khi tìm xác của ông Nguyễn Tiến Dũng, 45 tuổi trong bài trước tôi có viết là ông Dũng được Vị Thần nữ trên biển dẫn đi. Thì ra Vị chủ quản của Long Cung là một vị Nữ Thần. Từ nhỏ cho đến lớn tôi cứ nghĩ Chủ quản của Long cung phải là các Vị Long Vương như trong phim ảnh chứ!
Khi chiếc ghe chở chúng tôi đến ngôi đền trên biển đó, đi theo tôi còn có chị Trang và hai người bạn đạo khác, chị Trang nhìn thấy linh ảnh có một vị tiểu đồng có đôi cánh trên vai cầm cây kích bay ra đón chúng tôi vào đền. Còn tôi nhìn thấy linh ảnh có rất nhiều chư vị Long Thần lướt trên sóng đến chào chúng tôi và xin cho nhận linh phù để tu học.
Khi làm lễ cầu nguyện tôi khấn tên tuổi của mình là đệ tử của Thầy Nguyễn Mai và Sư Tổ Triệu Phước. Hôm nay, nếu có nhân duyên nhận lại xác của ông Nguyễn Hỷ và mục tiêu là để truyền bá đạo pháp, gây uy tín đạo chứ không phải vì mục đích cá nhân, xin chư vị Thủy thần, Long thần soi xét.
Trước đây, sư huynh Hùng có chia sẻ cho tôi một pháp là vẽ một chữ Lam vào một tờ giấy ghi tên người chết để trong miệng đọc Thần chú chuẩn đề sẽ tìm được xác. Tôi thực hành làm theo.
Chúng tôi ngậm một hồi lâu trong miệng, khi rời khỏi ngôi đền đó, chúng tôi nhả những miếng giấy đó ra khỏi miệng và thả xuống biển. Hôm đó, biển động có sóng và gió. Có một điều lạ là khi chúng tôi vừa thả miếng giấy đó xuống biển thì khoảng vài phút sau sóng gió nổi lên dữ tợn hơn. Những ngọn sóng hình lưỡi búa ngoai lên hụp xuống liên tục. Tôi nhìn thấy rất nhiều Long Thần, Thủy Thần xuất hiện. Họ rất vui mừng và lướt sóng chạy theo chúng tôi. Họ cho biết khi những câu Thần chú thả xuống biển như vậy làm động rất nhiều. Họ gọi lớn tiếng tên của tôi và kéo theo sau một chữ tàu màu đen (Sau khi trở về, hỏi lại những người biết về chữ tàu thì tôi mới biết chữ đó có nghĩa là “ngày mai”). Chư vị hướng dẫn tôi cho ghe chạy một vòng làm một vòng phép để giữ xác lại từ ngôi đền đó cho đến khu vực cửa biển Trần Hưng Đạo. Và sau đó tôi mới biết, nơi ông Hỷ chết là giao điểm của cửa sông Hà Thanh và biển. Nơi đó có một dòng chảy ra biển khơi và cửa biển là nơi có tượng của Đức Thánh Trần Hưng Đạo.
Có rất nhiều người chết ở nơi này đa số xác chết đó sẽ theo dòng chảy ra biển khơi và tìm thấy xác ở những nơi rất xa sau mười ngày hay hai mươi ngày.
Trước khi giúp họ tìm xác tôi nói với họ rất rõ tìm được xác hay không còn phải do duyên nghiệp của người chết. Nhưng nếu gia đình có lòng thành tâm cầu nguyện với Thánh thần thì sẽ nhận được kết quả tốt hơn là khi không có sự cầu xin. Và tôi là người gửi đơn lên với các Chư vị Thánh Thần giúp họ.
Chư vị hướng dẫn tôi làm vòng phép để giữ cái xác đó. Tôi làm theo lời hướng dẫn của Chư vị và được cho biết là trong khoảng thời gian 5 đến 6h chiều Chư vị sẽ trả xác lại. Kinh nghiệm vài lần cho tôi biết được rất ít con người xứng đáng để nhận được ân phước của bề trên vì không đủ tấm lòng tri ân và thành kính. Nên tôi nói với gia đình họ trong khoảng 5 đến 6h chiều hãy dùng ghe tìm lại khu vực quanh đây, tôi chỉ cho họ một số khu vực, nếu như không có thì có lẽ sẽ bị dịch chuyển về giờ giấc. Và nếu đến nút thời gian đó không thấy xác lên thì chắc chắn một điều là xác vẫn còn nằm trong khu vực này, không bị trôi đi đâu cả. Xác sẽ nằm theo hướng bàn thờ thẳng ra.
Chúng tôi trở vào bờ và rời khỏi nơi đó.
Khi trở về nhà, tôi sực nhớ mình chưa làm lễ điểm đạo cho vong linh của ông Nguyễn Hỷ. Tôi ngủ một giấc và nghĩ trong bụng sáng ra sẽ làm lễ điểm đạo cho ông Hỷ để nhẹ nhàng và dễ cho việc tìm xác của ông.
Đến khoảng 8h sáng hôm đó, tôi đang loay hoay thì thấy linh ảnh Chư vị Thủy Thần về và nói với Tôi: “Tami, Tami biết không khi một người bị nhấn chìm dưới nước thì họ sẽ trở thành một Thần dân của Thủy cung. Tami điểm đạo cho họ tức là lấy đi một thần dân của Thủy cung”. Tôi giật mình à thì ra không phải ai cũng có thể điểm đạo cho họ được. Họ có những nghiệp lực của họ. Muốn giúp họ tu hành cũng không phải là chuyện dễ. Tôi nói với Chư Vị Thủy Thần: “Dạ rõ, tami sẽ không làm lễ điểm đạo cho ông Nguyễn Hỷ nữa. Cảm ơn Chư Vị đã nhắc nhở. Tami chỉ muốn gây uy tín cho đạo để truyền bá đạo pháp thôi ngoài ra không có ý khác”. Chư vị thủy cung cười và nói khoảng 12h trưa nay xác sẽ được cho lên. Chư vị Thủy Thần chỉ cho tôi xem linh hồn của ông Nguyễn Hỷ bây giờ là Thần dân của Thủy Cung. Tôi thấy linh ảnh ông Nguyễn Hỷ mặc quần áo giáp lính thủy cung, trên tay cầm một cây kích.
Và chuyện xảy ra đúng như lời báo trước của Chư vị. Người nhà của ông Hỷ đã báo cho tôi biết xác ông Hỷ đã tìm được vào buổi trưa vào lúc 11:30 hôm đó, và vị trí cũng đúng như lời Chư vị nói là nằm ngay khu vực từ phía đặt bàn thờ nhìn thẳng ra. Thật lý thú, sóng to gió lớn như vậy, dòng nước chảy xiếc mà xác ông Hỷ vẫn còn nằm ở khu vực đó mà không bị dịch chuyển đi nơi khác.
Có một điều lạ là cách đây nhiều năm, tôi nằm thấy một giấc mơ, giấc mơ đó lập đi lập lại rất nhiều lần. Tôi thấy có một chiếc ghe chở nhiều người trong đó có tôi đi ra biển khơi và đi quanh một dãi đá nổi lên giữa biển. Trên dãi đá đó có đền thờ của một Vị Thần Nữ. Tôi nghe tiếng nói gọi tên tôi và nói: “Con hãy bước vào và lễ lạy Vị Thần Nữ đó đi và hãy cúi xuống chân mình và nhặt những viên đá. Đó là những viên ngọc”. Ngôi đền giữa biển mà tôi nhìn thấy trong giấc mơ không khác gì với ngôi đền mà tôi vừa đến. Hôm đó, tôi cũng vô tình nhặt về nơi đó một viên đá khi nghe chư vị hướng dẫn và khi về đến nhà tôi mới nhớ lại câu chuyện từ trong giấc mơ năm nào. Tôi nhìn lại viên đá đó thấy nó có hình của một con cá. Thật là lạ lùng... có phải chăng là sự trở về?
