1. Mê tín và Cuồng tín (gửi bởi Echo)
Họ không biết những người theo Thiên Chúa Giáo hiện đại thì quan niệm rằng việc làm giàu là bổn phận của tín đồ, miễn là người giàu làm lợi ích cho mình và cho người khác. Bằng chứng là trong Thánh kinh Cựu Ước có nói tới Job và vua Salomon là hai người giàu có vượt bực trong xứ sở và thời đại của họ do ân sủng của Đức Chúa Trời. Như vậy thì sự giàu có đâu có phải là tội lỗi gì.
Người thiếu hiểu biết chỉ nghe được có một câu, biết được có một chiều rồi cho đó là chân lý thì thường hay cuồng tín và nông nổi phê phán những ai không tin theo mình là trái đạo, sẽ bị đọa địa ngục đến muôn đời.
Trong thánh kinh cũng có nói tới vị thánh tên là John Baptiste. Vì quá khích và quá cuồng tín nên John Baptiste đã cho 10 điều răn của Đức Chúa Trời là Chân lý, và đã dùng nó để phê phán, mắmg chửi một bà vợ của vua trước mặt đám đông, gọi bà là con điếm, hài tội bà ngoại tình và trù rủa bà bị đày xuống địa ngục Bà ta căm tức và xin với vua trừng phạt J.B. Vua đã chiều ý bà mà chém đầu J.B.
J.B đã nhân danh Chân lý của Đức Chúa Trời (lầm tưởng!) để kết án người khác. Ông nghĩ ông đúng vì ông nhân danh Thượng Đế thì Thượng Đế tất nhiên sẽ đứng về phía ông. Nhưng kết quả là Thượng Đế chưa phạt bà hoàng hậu kia mà John Baptiste thì đã bị chém đầu trước rồi.
Nói tóm lại, thà là một người vô thần có hiểu biết còn hơn là người hữu thần cuồng tín vì việc làm cuồng tín sẽ gây nguy hiểm cho cá nhân của người đó và cho xã hội. Phải dùng tinh thần khoa học để học đạo chứ không nên tin nhảm.
